Thân Lê Bolero đơn giản chỉ là một góc nhỏ để mình lưu lại những khoảnh khắc gắn bó với âm nhạc – thứ đã theo mình từ những ngày còn rất trẻ. Không phải là ca sĩ, cũng chẳng phải người chơi guitar chuyên nghiệp, mình chỉ là một người yêu Bolero, thích ngồi một mình, ôm cây đàn và hát lại những bài hát đã nghe quen từ rất lâu. Và rồi, Thân Lê Bolero ra đời như một cách để giữ lại những kỷ niệm đó, để sau này khi mở lại, mình vẫn còn thấy được một phần cảm xúc của ngày hôm nay.
Những video trên Thân Lê Bolero không có gì cầu kỳ. Chỉ là một góc nhỏ, một cây đàn guitar, và vài bài hát mình thuộc. Có khi là những bản Bolero trữ tình, có khi là vài câu vọng cổ Tân cổ mình tập hát, lúc khác lại là những bài nhạc trẻ 9x mà mình từng nghe suốt một thời. Mỗi lần quay lại một video, mình không nghĩ nhiều đến việc phải hát cho hay, đàn cho chuẩn, mà chỉ đơn giản là hát hết lòng, đàn theo cảm xúc, vậy là đủ.
Âm nhạc với mình không phải để thể hiện, mà là để nhớ. Nhớ về những ngày cũ, những kỷ niệm đã đi qua, những cảm xúc có khi chẳng gọi được thành tên. Có những lúc buồn, mình tìm đến cây đàn. Có những khi rảnh rỗi, mình lại ngồi hát vài bài quen. Và rồi mình ghi lại, đăng lên Thân Lê Bolero, như một cách lưu giữ lại những khoảnh khắc rất thật của chính mình. Mình biết rằng những gì mình thể hiện vẫn còn rất đơn giản, còn nhiều thiếu sót. Nhưng có lẽ chính sự mộc mạc đó lại khiến Thân Lê Bolero trở nên gần gũi hơn với những ai cũng yêu Bolero, yêu những giai điệu xưa. Không cần quá hoàn hảo, chỉ cần đủ chân thành để khi nghe lại, bản thân mình vẫn còn cảm xúc, vậy là đã đáng quý rồi.
Hy vọng rằng, nếu một ngày nào đó bạn tình cờ ghé qua Thân Lê Bolero, nghe thử một vài bài hát, biết đâu bạn cũng sẽ tìm thấy một chút gì đó quen thuộc. Có thể là một kỷ niệm cũ, một bài hát từng nghe, hay đơn giản chỉ là một cảm giác bình yên khi nghe tiếng guitar vang lên. Với mình, như vậy là đủ – đủ để tiếp tục giữ lại đam mê nhỏ này theo cách riêng của mình.